PHỤC VỤ CÁCH KHIÊM TỐN

SUY NIỆM THỨ 3 TUẦN XXXII

LC 17, 7-10

  1. Bối cảnh.

Vẫn tiếp tục chương 17, thánh sử Luca tường thuật cho chúng ta những lời giáo huấn của Đức Giêsu dạy dỗ các môn đệ về tinh thần phục vụ cách khiêm tốn! Qua bài Tin Mừng hôm nay Đức Giêsu dựa vào dụ ngôn “người đầy tớ của ông chủ” ân cần chu toàn việc đồng áng hay chăm sóc đoàn vật của chủ, để dạy các môn đệ bài học phục vụ cách vô vị lợi trong khiêm tốn “chúng tôi là những đầy tớ vô dụng”, chúng tôi chỉ làm những việc bổn phận đấy thôi! Sau khi làm tất cả những gì theo lệnh phải làm.

  1. Suy niệm.

“Có người đầy tớ nào đã làm mọi việc từ ngoài đồng về mà ông chủ bảo: “Hãy dọn cơm cho ta ăn, thắt lưng hầu bàn cho ta ăn uống xong đã rồi anh hãy ăn uống sau! Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh đã truyền sao! Đối với anh em cũng vậy!”

  • Đức Giêsu dạy: muốn phục vụ, trước tiên phải khiêm tốn, khiêm tốn đến mức tự coi mình là đầy tớ. Khi chúng ta đã tự coi mình là đầy tớ rồi, thì chúng ta sẽ không ngại phục vụ người khác nhất là chúng ta sẽ coi tất cả những gì chúng ta làm cho họ đều là bổn phận, là nghĩa vụ của mình phải chu tất.

Vì khiêm tốn là nền tảng của mọi nhân đức, nên hôm nay Đức Giêsu đã dạy các môn đệ: Khi làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: Chúng tôi chỉ là đầy tớ vô dụng, chúng tôi chỉ đã làm việc bổn phận đấy thôi” (Lc 17, 10). Quả thế, chúng ta hết thảy đều là những đầy tớ của Thiên Chúa, chúng ta chỉ làm những gì phải làm. Cho dù là Đức Thánh Cha cũng luôn luôn nhận mình là “đầy tớ của các đầy tớ” (Servus serverum). Mà đã là đầy tớ thì tất nhiên phải vâng lệnh của chủ, làm tất cả những gì ông sai bảo mà không được kể công, cũng không buộc ông phải nhớ ơn. Đó là chuyện hết sức bình thường, chuyện bổn phận phải làm. Vậy có rất nhiều bổn phận phải chu toàn như bổn phận “mến Chúa, yêu người”. Nào có ai dám nhận mình không hề thiếu sót! Cho dù họ có làm được điều gì tôn vinh Thiên Chúa hay phục vụ anh chị em đồng loại thì cũng nhờ ơn Chúa ban cho.

  • Thứ đến, Chúa dạy trong bài Tin Mừng hôm nay là: Người môn đệ hay tông đồ của Chúa phải biết phục vụ cách vô vị lợi. Giống như người đầy tớ trong dụ ngôn: Sau khi đã đi cày, chăn chiên ngoài đồng về còn phải dọn bữa cho ông chủ, đứng đó hầu hạ chủ rồi dọn dẹp. Xong xuôi mọi việc thì nhận: tôi chỉ là đầy tớ vô dụng. Các vị chuyên viên Kinh Thánh nói rằng dịch chữ “vô dụng” không đúng lắm! Ý nghĩa của nó là “tôi là một người đầy tớ mà thôi, không hơn không kém. Mà đã là người đầy tớ thì tất nhiên là phải phục vụ, vì việc phục vụ là bổn phận của người đầy tớ không đòi hỏi gì khác, nghĩa là “vô cầu” tức là không kể công, cũng không buộc ông chủ phải nhớ ơn.
  • Sau cùng, qua bài Tin Mừng Chúa dạy chúng ta biết rằng tương quan của Thiên Chúa đối với loài người chúng ta là tương quan ân sủng và tình yêu, bởi vì Thiên Chúa là Cha và chúng ta là con. Thế nên, con cái làm việc theo ý Cha đâu phải để được Cha trả lương và Cha ban gì cho con đâu phải là trả nợ.

Lại nữa Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta và ban rất nhiều ơn cho chúng ta trước khi chúng ta làm được việc gì xứng đáng với tình yêu bao la của Ngài! Chính thánh Phao lô cũng đã quả quyết: Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta ngay khi chúng ta còn là tội nhân. Vì vậy tất cả những gì chúng ta làm bây giờ chỉ là để đáp lại tình yêu của Thiên Chúa. Đàng khác, chúng ta tuân giữ các điều răn của Chúa không phải để được Ngài yêu thương, nhưng chúng ta tuân giữ các giới răn của Chúa bởi vì Ngài yêu thương chúng ta.

Tóm lại, toàn bộ Tin Mừng của Chúa Giêsu, chúng ta chỉ có thể xác tín rằng, Chúa từ ái kêu gọi các môn đệ hãy phục vụ Ngài vì tình yêu, chứ không phải vì bổn phận, nhưng tất cả đều nhờ ơn Chúa ban cho, mới đủ sức thi hành mọi sự trong khiêm tốn, yêu thương!

Kẻ kiêu ngạo không bao giờ cảm thấy mình cần Chúa, họ luôn tự mãn với thành quả mình đạt được, luôn cho rằng thành công là do mình tạo nên. Đó là nỗi bi đát cố hữu của những người kiêu ngạo, của nhóm Pharisiêu và cũng là cám dỗ thường xuyên nơi mỗi người chúng ta.

Người khiêm tốn, luôn hãnh diện về những gì thiếu sót của mình, chính vì thiếu sót nên họ cần phải dựa vào Chúa nhiều hơn. Thế nên khi được thành công thì họ rất vui mừng cho rằng đó là món quà bất ngờ Chúa ban, đó cũng là lý do tại sao Chúa lại yêu thích những con người khiêm tốn như thế. Nếu đã ý thức mình là thân phận nhỏ bé, là đầy tớ vô dụng, thì cho dù khiêm tốn bao nhiêu cũng chưa đủ! Vì thế có ai thấu hiểu thân phận yếu đuối của mình, mới chứa nổi Đấng mạnh mẽ vô song! Chỉ có những người xóa mình ra không mới có chỗ cho Đấng vô cùng. Khi Đức Giêsu dung hình ảnh “người đầy tớ” để làm bài học cho các môn đệ là Ngài muốn nhắc nhở tất cả chúng ta rằng: làm môn đệ, làm tông đồ chính là làm đầy tớ, làm người phục vụ! mà trong Kinh Thánh chữ “phục vụ” vừa chỉ việc làm của người đầy tớ đối với chủ vừa chỉ việc làm của người tín hữu phụng thờ Chúa. Tế lễ là phục vụ hay phụng thờ Chúa, cả hai đều liên đới với nhau: Phụng sự Thiên Chúa và phục vụ anh em!

 

LM PHÊRÔ KHOA- LÊ TRỌNG NGỌC

 

Bạn cũng có thể quan tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

X